ngồi hưởng 8 chồng
Bị chồng phát giác chuyện ngoại tình, vợ quỳ giữa trời tuyết để xin tha thứ, kết cục chết cóng. Trong những ngày hè nóng nực như thế này, dù ngồi ở nhà bật quạt cũng cảm thấy nóng, huống hồ nói tới những người công nhân phải khuân vác gạch ngoài công trường
Ghế ngồi may. Ghế ngồi may công nghiệp có vai trò rất quan trọng đối với lĩnh vực may mặc hiện nay. Sản phẩm như người bạn đồng hành, không những giúp các thợ may tránh khỏi căn bệnh đau cột sống lưng mà còn giúp cho quá trình làm việc thuận lợi hơn rất nhiều. Với
- Không bao lâu sau khi Vũ Nương lấy chồng, Trương Sinh phải đi lính. Nàng ở nhà một mình sinh con, chăm sóc mẹ già. - Khi Trương Sinh trở về cứ ngỡ nàng sẽ được hưởng cuộc sống gia đình yên ấm, hạnh phúc nào ngờ bất hạnh bắt đầu từ đó. * Phân tích đoạn trích:
Vay Tiền Nhanh Home. “Kiều Mạt Nhi, cái cảm giác mộng đẹp tan biến này, so với tư vị của Cực lạc đan, thì như thế nào!”Thanh âm cảnh cáo, mang theo lãnh khốc, Tống Ngâm Tuyết lúc này, là muốn nói cho nàng biết, mối thù Cực lạc đan, nàng nhớ kỹ, hơn nữa sẽ dành cho nàng một cái hồi báo lớn gấp nhiều lần!Kiều Mạt Nhi giờ phút này, đã bị đả kích đến cơ bản không còn sức đánh trả, nàng ta ngơ ngác nhìn khuôn mặt xinh đẹp động lòng người của Tống Ngâm Tuyết, đúng là lâu ngày cũng không phát ra được thanh âm thật đáng sợ! Nàng đáng sợ như vậy, thật là Nhữ Dương quận chúa ngoại giới truyền tụng ngu muội thô bỉ đến rối tinh rối mù kia sao? Đáp án rất rõ ràng, không phải!Nếu như không phải, vậy thì nàng là ai? Phúc hắc như vậy, tính toán như vậy, một nữ tử lãnh khốc đến có chút tàn nhẫn như vậy, nàng, sẽ là ai!Trong mắt, phức tạp bất định, mang theo chút sợ hãi, mang theo chút kinh hồn táng đảm, Kiều Mạt Nhi lúc này, dáng vẻ bệ vệ tiêu hết, chỉ sững sờ ngồi dưới đất, vẻ mặt ngơ này, không biết từ chỗ nào truyền đến một hồi trêu chọc, ngay sau đó, liền trông thấy cách đó không xa, thân ảnh to béo của Tống Vũ Kiệt không ngừng dây dưa Kỳ Nguyệt, liền hiện ra tại góc rẽ phía trước.“Ai nha, Kỳ Nguyệt đáng yêu, ngươi để cho ta hôn một cái đi! Ta nhớ ngươi đến muốn nổi điên rồi!” Lời nói đùa giỡn, chỉ thấy Tống Vũ Kiệt xấu xa ngăn trước mặt Kỳ Nguyệt, không cho hắn bỏ đi.“Lục hoàng tử, xin ngài tự trọng!” Ẩn nhẫn cơn tức giận, trừng mắt, quay mắt về phía kẻ hại chết Thanh nhi này, Tiêu Kỳ Nguyệt hận trong tay không có một con dao găm, hung hăng đâm vào trái tim của hắn.“Đừng nha, cái gì Lục hoàng tử với chả Lục hoàng tử! Trước mặt Kỳ Nguyệt, ta đặc biệt cho phép ngươi gọi ta là Vũ kiệt, hoặc là Kiệt!”Lời nói đáng ghét, phối hợp với biểu lộ đáng ghê tởm, hai mắt Tống Vũ Kiệt hèn mọn bỉ ổi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú thanh tú của Kỳ Nguyệt, môi dày khẻ nhếch, trong nội tâm không khỏi vui vẻ đến nở hoa.“Vô sỉ!” Nghe vậy quát lớn, trên khuôn mặt tuấn tú đều là phẫn nộ, Kỳ Nguyệt không muốn cùng hắn dây dưa, xoay người muốn đi về.“Ai, Kỳ Nguyệt, Kỳ Nguyệt, ngươi đừng đi a! Lời ta còn chưa nói hết mà !” Vội vàng tiến lên chặn lại, sau khi thành công lần nữa, Tống Vũ Kiệt cười sáng lạng như hoa tươi.“Kỳ Nguyệt, ngươi biết không? Ta là thiệt tình thích ngươi! Từ ngày ta thấy ngươi lần đầu tiên thì ta đã không quên được ngươi! Ta biết, trong các phu quân của Tiểu Ngâm Tuyế, luận tướng mạo, ngươi cũng không tính là tuấn tú nhất, chính là ta thích ngươi, ta cũng không có cách nào khác! Kỳ Nguyệt, ngươi biết không? Ở trên người của ngươi, có một loại mùi sách thanh tịnh, rất sạch sẽ, làm cho người ta nhìn liền không nhịn được muốn tới gần, căn bản khống chế không nổi!”Tống Vũ kiệt lúc này, coi như là chân tình! Hắn thật vất vả có cơ hội cùng Kỳ Nguyệt một chỗ, muốn đem lời nói trong nội tâm trong dốc ra một là hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình! Tống Vũ kiệt, thực sự không phải là người Kỳ Nguyệt muốn. Tiêu Kỳ Nguyệt lúc này, vừa nghe hắn nói đến đây, trong nội tâm nảy ra sự xấu hổ và giận dữ! Hắn đường đường là một nam nhi thân cao bảy thuớc, hôm nay bị coi thành các cô nương để cho người ta tán tỉnh, tôn nghiêm của hắn, niềm kiêu ngạo của hắn, hắn làm sao có thể tiếp thụ được!“Tống Vũ Kiệt, ngươi khinh người quá đáng rồi!” Tay, không khỏi nắm thật chặt lại, rất muốn cứ như vậy một quyền vung lên, nhưng là vì nàng, hắn vẫn là nhịn cái gì không ra tay? Nguyên nhân rất đơn giản, hắn không thể để cho chính mình vượt qua nguy hiểm, bởi vì một khi vượt nguy, hắn rất khó cam đoan chính mình còn có thể đợi bên người thể xúc động, không muốn xúc động, chỉ vì có thể im lặng đợi bên người nàng, như vậy là tốt rồi, như vậy là tốt rồi!Mặt lạnh, lửa giận bị đè nén, Kỳ Nguyệt xoay người lần nữa, định né tránh sự dây dưa của Tống Vũ Kiệt. Chính là Tống Vũ kiệt là nhân vật bậc nào, làm sao cho phép hắn thoát đi, hai tay mở ra, thẳng tắp chặn tất cả đường đi của Ngâm Tuyết thấy một màn này, trong mắt quang mang chớp động, nàng mỉm cười cong khóe môi, có một phen đánh giá trong lòng.“Lục ca ca!” Làm nũng, mang theo chút nghiền ngẫm, Tống Ngâm Tuyết mở miệng gọi Tống Vũ biết vì cái gì, rõ ràng là lời nói rất buồn nôn, Tống Vũ Kiệt nghe tới, lại lạnh cột sống một hồi. Quay đầu, cười xấu hổ, Tống Vũ Kiệt vẻ mặt đau khổ nhìn về phía trước “Tiểu Ngâm Tuyết, làm sao muội lại ở chỗ nà a?” “Ừa? Những lời này, hẳn là ta nên hỏi Lục ca ca a! Lục ca ca, làm sao huynh lại ở chỗ này a?” Cười xinh đẹp, cười ngọt ngào sáng lạn, Tống Ngâm Tuyết lúc này, trầm tư khẽ liếc, vẻ mặt giảo hoạt nhìn Tống Vũ Kiệt, nghi hoặc vô hạn. “Lục ca ca, ngươi ngăn đón Kỳ Nguyệt phu quân của muội làm gì?” “Ách, cái kia, cái kia. . . . . . Ta là tới thăm Mạt Nhi, vừa vặn nửa đường gặp được Kỳ Nguyệt, cho nên cản lại nói mấy câu. Ha ha!”Cười theo, thiếu chút nữa cúi đầu gập người, cũng không biết vì cái gì, hắn hôm nay vừa thấy Tống Ngâm Tuyết, trong nội tâm liền mơ hồ sợ hãi, không khỏi muốn thoát đi.“A, thì ra là nói chuyện nha!” Gật gật đầu, vẻ mặt sáng tỏ, liếc mắt nhìn, Tống Ngâm Tuyết tươi cười mà nói “Chính là Lục ca ca, nói chuyện nói bằng lời, huynh bày ra thế đại bàng giương cánh như vậy để làm gì nha?”“Ha ha, thời tiết quá nóng, ta tùy tiện quạt quạt thôi!” Huy động hai cái cánh tay, giống như con chim, Tống Vũ Kiệt lúc này, miệng vội vàng cười cười giải là gặp quỷ! Nàng là đường muội của hắn a, hắn cần ra vẻ đáng thương cho nàng xem sao?Tống Vũ kiệt phẫn nộ bất mãn, nhưng mặt mũi vẫn cứng ngắc không động đậy nổi, không có biện pháp, ai bảo hắn luôn khắc chế không được sự sợ hãi khó hiểu trong lòng, không khỏi muốn chịu thua! Ngẫm lại thật đúng là kỳ quái! Ngâm Tuyết trước kia, lúc cùng nàng chơi đùa, ở chung một chỗ náo loạn, đều không cảm thấy có cái gì? Nhưng Ngâm Tuyết bây giờ, chính mình chỉ cần vừa nhìn thấy nàng, sẽ cảm thấy một cổ áp lực đập vào mặt, thế nào cũng tản không ra! Nàng đang cười, nàng mỗi lần đều cười, tuy nàng cười vô cùng khuynh thành, rất động lòng người, chính là hắn cảm thấy rất không tự nhiên, rất sợ hãi! Hắn cũng không nói được đây là vì cái gì!“Bất quá mới tháng năm, Lục ca ca lại nóng thành như vậy a? Thật là làm cho người khó có thể tin!”“Không có biện pháp, ai bảo ta béo!” Liên tiếp trả lời rất nhanh, sợ sau một khắc lại sinh ra manh mối gì, Tống Vũ Kiệt lúc này, hai tay vỗ, miệng lớn tiếng nói “Ai nha, ta là tới xem Mạt Nhi, lúc này cũng không còn sớm, nên đi tìm nàng rồi! Cáo từ! Cáo từ!”Lấy cớ muốn chuồn , xoay người muốn đi gấp, nhưng lại bị tiếng cười khanh khách của Tống Ngâm Tuyết ngăn lại, “Ha ha, Lục ca ca, đừng nóng vội! Chẳng phải công chúa tỷ tỷ đang ngồi đó sao?”Chỉ ngón tay, theo phương hướng nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Kiều Mạt Nhi ngã ngồi ở một bên, đến nay vẫn không bò lên. “Ai nha, Mạt Nhi, làm sao nàng ngồi trên mặt đất vậy? Mau đứng lên!” Vừa thấy được tình hình như thế, Tống Vũ Kiệt bề bộn đi lên đỡ, hắn tưởng rằng có thể bắt được cớ gì, xoay người, vẻ mặt không vui hướng Tống Ngâm Tuyết kêu lên “Ngâm Tuyết, có phải là muội lại khi dễ Mạt Nhi!”” Con mắt nào của Lục ca ca trông thấy ta khi dễ công chúa tỷ tỷ?”Trêu chọc một tiếng, bất mãn hướng Tống Vũ Kiệt nhìn lại, Tống Ngâm Tuyết đi lên trước, vẻ mặt lơ đễnh.“Còn nói không có! Ngươi xem Mạt Nhi này, đang yên đang lành làm sao có thể ngồi dưới đất? Sắc mặt còn kém như vậy!” Tựa hồ muốn giành lại chút mặt mũi cho sự yếu thế của mình vừa rồi, Tống Vũ Kiệt lúc này bày ramột bộ dạng thấy chuyện bất bình can vậy, cảm thấy buồn cười, vốn là định đấm một phát làm cho hắn nhảy, ai biết nắm đấm của mình còn chưa quăng ra, hắn cứ không thể chờ đợi được mà tự động chui đầu vô lưới rồi.“Lục ca ca, ngươi đây là đang chất vấn Ngâm Tuyết sao?” Ngẩng đầu, có chút cao ngạo nhìn phía trước, tầm mắt rơi vào trên người Kiều Mạt mang ý cười, lời nói nhẹ nhàng, Tống Ngâm Tuyết nói thẳng “Tâm tư của Lục ca ca, quả nhiên là hướng về người ngoài! Huynh chẳng qua là thấy được một góc của sự tình, liền võ đoán kết luận Ngâm Tuyết khi dễ công chúa tỷ tỷ như vậy? Như vậy đối với Ngâm Tuyết, có quá mức không công bình rồi không!”“Cái gì không công bình! Ngươi xem Mạt Nhi như vậy, nàng còn có thể khi dễ đến ngươi? Nhất định là ngươi điêu ngoa tùy hứng, đem nàng biến thành cái dạng này!” Nghiêm mặt, một bộ dạng rất rõ đại nghĩa, Tống Vũ Kiệt thẳng tắp vậy, che ngực, giả bộ như rất tổn thương, Tống Ngâm Tuyết vẻ mặt chua xót lui về phía sau nói “Lục ca ca vu oan Ngâm Tuyết như vậy, Ngâm Tuyết thật sự rất đau lòng!” “Ngươi. . . . . .” Khó hiểu với biểu hiện của nàng giờ phút này, Tống Vũ Kiệt hơi nhíu mày, trong mắt mơ hồ có quái dị! Cái nha đầu này, nàng đang làm cái gì?“Lục ca ca, huynh vu oan đồng tôngngười cùng gia tộc như vậy, làm cho tôn nghiêm đồng tông bị thương tổn, xin hỏi cái tội này, huynh nên đảm đương như thế nào!”“Cái gì vu oan đồng tông? Ta đây là bảo vệ chính nghĩa!” Bất kể như thế nào, nhận định chuyện đã thấy trước mắt là sự thật, Tống Vũ Kiệt phụng phịu nói. TMMD! Lần này không cho nàng chút bài học, nàng cũng không biết hai chữ “Huynh trưởng” viết như thế nào!“Ngâm Tuyết, ngươi thật sự hơi quá đáng! Nhị ca rõ ràng muốn ngươi chiếu cố tốt cho Mạt Nhi, chính là bây giờ ngươi nhìn nàng xem, khuôn mặt sưng đỏ, quần áo mất trật tự, còn một mình ngã ngồi đến trên mặt đất, đây không phải rất rõ ràng là bị khi dễ sao? Ngươi cư nhiên còn dám ở chỗ này cùng ta cưỡng từ đoạt lý? Đi, theo ta đi! Hôm nay, ta không đến chỗ Nhị ca tố cáo ngươi thì không được!” “Tốt, đi thì đi! Ta cũng muốn đi chỗ Nhị ca ca tố cáo huynh! Nói Lục ca ca chẳng phân biệt phải trái oan uổng cho người tốt, còn có ý đồ nhúng chàm phu quân ta!”Lời phản bác đã tính trước, khí thế lạnh thấu xương không khỏi làm cho Tống Vũ Kiệt khẽ giật mình. Hắn dừng bước lại, thoáng suy tư, nhưng cảm thấy là mình có lý, cho nên cũng có chút khí thế , “Ngươi đừng quá phận như vậy! Đạo lý đứng về phía ta, đi đến chỗ nào ta cũng không sợ ngươi!”“A? Như vậy xin hỏi Lục ca ca, cái gọi là đạo lý của huynh, đến tột cùng là cái gì?” Cười cười trả lời, vẻ mặt bất lương, đôi mắt giảo hoạt như hồ ly, long lanh chuyển nhiên trong mắt người tình là Tây Thi! Ánh mắt Tống Ngâm Tuyết giảo hoạt như vậy, Tống Vũ Kiệt thấy đáng giận đến cực điểm, chính là trong mắt của Kỳ Nguyệt, lại thành thanh tịnh linh động!Hắn ngơ ngác nhìn Tống Ngâm Tuyết, trong mắt lộ vẻ si mê, thần sắc không thể tự kềm chế, không khỏi khiến Tống Vũ Kiệt nóng như lò lửaHắn lạnh lẽo hừ, Tống Vũ Kiệt trừng mắt cả giận nói “ Cái ta gọi là đạo lý, đương nhiên là ngươi không nên kháng chỉ khi dễ Mạt Nhi a! Phải biết rằng, Mạt Nhi coi như là khách quý Đại Tụng ta, không dùng lễ đối đãi thì thôi, ngươi cư nhiên còn khi dễ nàng, chỉ riêng chuyện này, đi đến chỗ nào đều là chân đứng không vững a!”Tống Vũ Kiệt khó có được ngôn từ chính nghĩa như vậy, Tống Ngâm Tuyết nghe xong không khỏi vì hắn vỗ tay, chỉ thấy nàng cười đi đến trước mặt hắn và Kiều Mạt Nhi, thần sắc trêu tức nói “Lục ca ca luôn miệng nói Ngâm Tuyết khi dễ công chúa tỷ tỷ, nhưng nhữngchuyện này bất quá đều là lời từ một phía của huynh, trước khi huynh muốn tới trước mặt Nhị ca ca tố cáo Ngâm Tuyết thì có phải là cũng nên đem sự thật làm cho rõ ràng không a!” “Không cần, ta đã rất rõ ràng!” Đánh tay áo xuống, không muốn nói nhảm, Tống Vũ Kiệt lạnh giọng mà vậy, không những không giận, ngược lại nét mặt tươi cười như hoa, Tống Ngâm Tuyết nhìn chằm chằm Kiều Mạt Nhi, trong miệng phát ra thanh âm đầu độc nói “Vẫn không rõ ràng lắm, ta nghĩ hay là do công chúa tỷ tỷ tự mình đến thuyết minh a! Công chúa tỷ tỷ, Lục ca ca của ta hiểu lầm ta khi dễ tỷ, tỷ nói bây giờ phải làm sao mới tốt a? Nếu không tỷ giải thích cho hắn nha?”Ánh mắt thâm thúy, có dụng ý khác, Tống Ngâm Tuyết nhìn chằm chằm vào Kiều Mạt Nhi, như là đang cảnh cáo, hoặc như là đang gây hấn,“Công chúa tỷ tỷ, tỷ mau nói chuyện a? Đừng làm cho Lục ca ca ta thật sự cho rằng ta khi dễ tỷ!”“Đúng, Mạt Nhi! Đừng sợ, có ta ở đây, nàng mau đem chân tướng nói ra!”Vỗ ngực cam đoan một cái, một bộ dáng có thể giải quyết tất cả, nhìn Tống Vũ Kiệt như vậy, trong mắt Kiều Mạt Nhi tràn đầy phức tạp, một bộ dạng há miệng muốn nói, nhưng cũng không cách nào nói Lục béo ị này, căn bản chính là một cái bao cỏ, một chút tác dụng cũng không có, coi như mình nói với hắn, không giải quyết được chuyện gì cũng không nói đi, mà lại còn một lần đắc tội Tống Ngâm Tuyết, kết quả là, không biết nàng sẽ trả thù chính mình như thế nào!Nói thực ra, nàng không phải sợ Tống Ngâm Tuyết, hơn nữa căn bản là vẫn muốn hung hăng trả thù lại nàng ta! Chính là, cho dù muốn trả thù, nàng cũng mưu đồ thật tốt mới làm, cũng không phải như hiên tại, vì muốn nhanh chóng nhất thời, mà phá hủy cả cục diện!“Lục điện hạ, quận chúa nàng không có khi dễ ta, là ta chính mình không cẩn thận ngã sấp xuống!” Ánh mắt lóe ra thù hận, Kiều Mạt Nhi cố nén, nghĩ một đằng nói một vậy, cái cằm Tống Vũ Kiệt đều cả kinh đến muốn rơi xuống, vẻ mặt không thể tin được nói “Mạt Nhi, nàng nói giỡn a! Nàng xem nàng kìa, mặt đều sưng lên, có thể là do chính mình ngã đấy sao?”“Lục ca ca huynh thật là đần! Đây là chính công chúa tỷ tỷ đánh muỗi mà có!” Miệng đầy chế nhạo nói, Tống Ngâm Tuyết bất lương mà vậy, mặt Tống Vũ Kiệt tràn đầy vẻ không tin, ngữ khí không cho là đúng nói “Đánh muỗi mà có? Không thể nào đâu!”“Thật đó, Lục điện hạ! Mạt Nhi mặt mỏng, muỗi luôn luôn thích ở trước mặt bay tới bay lui quấy rầy, cho nên dưới tình thế cấp bách, Mạt nhi liền đập lên! Kỳ thật không có gì, kính xin Lục điện hạ đừng nên trách tội!”Giải thích nói, Kiều Mạt Nhi rũ mắt xuống, trong lòng nàng, đối với Tống Vũ Kiệt cùng Tống Ngâm Tuyết đều không có hảo cảm, căn bản không muốn nói nhảm, vì vậy lập tức liền lấy cớ nói thân thể không khỏe, vội vàng đi thân ảnh Kiều Mạt Nhi rời đi, Tống Vũ Kiệt bần thần, chính là mọi người đã đi, nghĩ gì cũng không còn hữu dụng, kết quả là hắn đành phải quay đầu, vẻ mặt uể oải chờ Tống Ngâm Tuyết nổi bão.“Lục ca ca, ta đã sớm nói, huynh oan uổng Ngâm Tuyết rồi!” Ra vẻ rất ủy khuất, kỳ thật rất phúc hắc, Tống Ngâm Tuyết trầm giọng mở miệng nói.“Cái này. . . . . . Ta. . . . . .” Trong lúc nhất thời không biết mở lời thế nào mới tốt, Tống Vũ Kiệt bắt đầu không ngừng cau vậy, cười sáng lạn, Tống Ngâm Tuyết nói tiếp “Lục ca ca làm Ngâm Tuyết thương tâm, vì đền bù tổn thất cho Ngâm Tuyết, huynh phải đáp ứng ta một cái điều kiện!”Vừa nhắc tới điều kiện, Kỳ Nguyệt như bị điện giật, toàn thân mạnh mẽ giật mình, hai mắt không khỏi nhìn thẳng hướng nàng, trong mắt, tràn đầy thống khổ! Nàng sẽ không phải là. . . . . . Đừng! Cầu ngươi! Đừng!Trong nội tâm reo hò, nhưng lại không nói gì, lắc đầu, Kỳ Nguyệt không ngừng nắm chặt hai tay, đốt ngón tay trở nên trắng bệch.“Điều kiện gì?” Tống Vũ Kiệt không rõ trước ước định của Kỳ Nguyệt cùng Tống Ngâm Tuyết lúc trước, cho nên hắn lên tiếng hỏi. “Lục ca ca, huynh vu tội ta, kỳ thật đây là tội danh rất lớn! Bất quá ta cũng không muốn cùng huynh so đo, bởi vì huynh dù sao cũng là đường huynh của ta! Có câu “Máu mủ tình thâm với nhau”, chúng ta sao có thể bởi vì người ngoài, mà làm hỏng giao tình với nhau? Huynh nói đúng không!”“Đúng, đúng! Máu mủ tình thâm, máu mủ tình thâm! Không thể bởi vì người ngoài mà làm hỏng giao tình với nhau!” Vừa nghe Tống Ngâm Tuyết lúc này nói như thế, Tống Vũ Kiệt không thể vui mừng hơn, vì vậy vội vàng gật đầu xác thấy vậy, thản nhiên cười, Tống Ngâm Tuyết ho nhẹ một tiếng cất giọng nói ” Lục ca ca đã nói như vậy. Ngâm Tuyết liền nói điều kiện vậy! Tin rằng người máu mủ tình thâm như huynh, nhất định sẽ đáp ứng thỉnh cầu của muội đây!” “Muội nói đi! Nếu ta có thể làm được ta nhất định sẽ làm!” Vui đến mở cờ trong bụng, không khỏi lâng lâng kỳ thật Tống Vũ Kiệt người này rất đơn giản, thẳng thắng, không có gì sâu xa.“Tốt quá! Lục ca ca rất sảng khoái! Ngâm Tuyết liền nói ra vậy! Lục ca ca, Ngâm Tuyết muốn ngươi, từ nay về sau, cũng không được quấy rầy Kỳ Nguyệt nữa!”Một câu” Không được quấy rầy Kỳ Nguyệt nữa “, chấn kinh hai người ở đây!Kỳ Nguyệt nghe vậy, trái tim không khỏi co lại, dưới chân không đứng vững, lảo đảo lui về phía sau một bước nhỏ, thẳng tắp đứng lại. Mà Tống Vũ Kiệt bên cạnh, sau khi nghe thấy lời này, sắc mặt do dự cúi đầu xuống, không ngừng trầm vậy, Tống Ngâm Tuyết cười lạnh một tiếng, miệng trào phúng nói“Như thế nào? Lục ca ca không muốn? Xem ra cái máu mủ này, cũng không nhất định đậm đặc hơn nước lã nha!”“Ngâm Tuyết. . . . . .Muội đây không phải là khó xử Lục ca ca sao! Muội biết rõ ——” “Lục ca ca, ta cái gì cũng không biết! Ta chỉ biết, Kỳ Nguyệt là phu quân của ta, mà huynh thân là một nam tử, lại suốt ngày quấy rầy hắn! Thử hỏi hành vi như vậy, có bao nhiêu người lại có thể nhịn được! Lục ca ca, ta đây là tôn trọng huynh, lúc này mới dùng điều kiện trao đổi! Nếu như ta không tôn trọng huynh, đã đến chỗ nhị ca tố cáo, tin tưởng rằng kết quả, nhất định sẽ làm ta thoả mãn, mà huynh thì khó xử!”Phân rõ phải trái nói, nhưng Tống Vũ Kiệt còn đang do dự, có thể thấy được Kỳ Nguyệt trong suy nghĩ của hắn có địa vị cao nhường nào, lại vượt quá thể diện của chính vậy, Tống Ngâm Tuyết âm thầm cười, lần nữa nói “Lục ca ca, kỳ thật Ngâm Tuyết đã nhịn huynh đủ rồi! Còn nhớ nha hoàn Khiên Ngưu lần trước ta tặng cho huynh sao? Nàng là ta đưa qua, đại biểu cho thể diện của ta! Chính là Lục ca ca, rõ ràng tùy ý vương phi của huynh đem nàng ban cho ột hạ nhân chở phân ? Xin hỏi việc này, huynh đặt thể diện của Ngâm Tuyết ở chỗ nào?”“Việc này không thể trách ta! Khiên Ngưu kia chính cô ta vụng trộm trước, Vương Phi lúc này mới trừng phạt nàng!” Vội vàng giải thích, mượn chuyện này đến phản vậy, Tống Ngâm Tuyết tự tin cười, miệng nhàn nhạt nói “A? Là vậy phải không? Có bao nhiêu loại phương pháp trừng phạt, vì cái gì vương phi của huynh lại hết lần này tới lần khác lựa chọn cái loại này? Hơn nữa, Khiên Ngưu đến tột cùng có vụng trộm hay không, loại sự tình này, Vương Phi biết, ta biết, tin tưởng Lục ca ca, cũng nhất định không phải không biết!”
“Tống huynh ở đâu, Lâm Phong có thể tiện đường tiễn huynh một đoạn!”Cười cười nói, mặt làm ra vẻ chân thành. Nghe vậy Tống Ngâm Tuyết nhìn nhìn Phượng Sơ vẻ mặt mất mát bên cạnh, mỉm cười gật đầu đáp ứng. A, ai bảo nàng ta vừa rồi khinh bỉ nàng, Tống Ngâm Tuyết nàng từ trước đến nay là người có thù tất báo, lúc này thấy nàng ta khổ sở, là chuyện mình vui vẻ nhất!Đứng lên, nhã nhặn vén rèm, trong ánh mắt tiếc nuối của Phượng Sơ, Tống Ngâm Tuyết mỉm cười đi ra ngoài.“Quận chúa, cách ăn mặc này, thực làm cho Lâm Phong giật mình không thôi!” Ngồi trên xe ngựa Lâm Phong gọi, trong xe, Lâm Phong cười tà, một tay ôm lấy nàng, sau đó dùng đôi môi mỏng khêu gợi kia nhẹ nhàng không ngừng mập mờ thổi khí bên tai Tống Ngâm Tuyết“Quận chúa là ghen tị?”Mặt dựa vào mặt, ngón tay thon dài chậm rãi xẹt qua da thịt nõn nà của Tống Ngâm Tuyết, cuối cùng nhẹ nắm bàn tay xinh đẹp mềm yếu như không có xương của nàng, Lâm Phong thần sắc trêu tức mà khinh miệt nói “Quận chúa nếu thân thể tịch mịch, muốn Lâm Phong giúp đỡ, chỉ cần phái người thông báo một tiếng là được, tội gì chạy tới thanh lâu bày trận như vậy?”TNND, tên tự đại! Thật đúng là tưởng trên mặt mình dát vàng sao? Cảm thấy khinh bỉ, tức giận quăng cho hắn một cái liếc mắt, Tống Ngâm Tuyết kéo dãn khoảng cách giữa hai người, tiện tay từ trong tay áo rút ra một khối khăn lụa, sau đó vô cùng chăm chú từ từ chà lau bàn tay vừa rồi bị hắn sờ qua tay kỹ nữ, nàng cũng không biết có dính bệnh gì không!Không nói một câu chậm rãi lau, một ngón tay lại một ngón tay. Tựa trong vách xe, Lâm Phong mắt phượng nghiêng nghiêng, vẻ mặt hào hứng nhìn nàng, nghiền ngẫm nói “Quận chúa đây là đang ngại Lâm Phong bẩn sao? Ha ha, quận chúa, hình như sau lần trước bị ngã, người bắt đầu trở nên có chút không giống với trước kia.”“A? Vậy sao?” Thình lình ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài trắng nõn duỗi ra ngoài xe, vô cùng chậm rãi buông ra, nhất thời khăn lụa liền theo gió bay ra ngoài, ung dung phiêu phiêu, trong chốc lát liền tìm không ra tung tích.“Làm gì tuyệt tình như vậy?” Lơ đễnh nhíu lông mày, vẻ mặt kín như bưng, Lâm Phong kéo nhẹ đôi môi mỏng chậm rãi nói “Nhữ Dương quận chúa? Qủa thật càng ngày càng thú vị !”“Tại sao Lâm Phong công tử lại thích dùng loại giọng điệu này?”Môi son nhẹ mở, thái độ thờ ơ, Tống Ngâm Tuyết cũng mệt mỏi không muốn nói nhiều cùng cái tên cuồng tự đại này, đơn giản nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Chính là động tác hoàn toàn vô tâm này của nàng, rơi vào trong mắt Lâm Phong lại thành nàng”đã muốn còn làm cao”, vì vậy đáy lòng hắn hừ lạnh một tiếng, gương mặt lạnh không lâu lắm, xe ngựa liền ngừng lại tại cửa phủ Nhữ Dương Vương, không cần Lâm Phong đỡ, Tống Ngâm Tuyết lựa chọn tự mình nhảy xuống, nhưng vào thời khắc này, Dạ Lâm Phong bước nhanh tiến lên, một tay ôm lấy nàng, không để ý ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nghênh ngang đi vào trong phủ.“Thả ta xuống!” Ta van ngươi, nàng hiện tại đã đủ tiếng xấu rồi, không muốn lại thêm chút lo lắng câu mệnh lệnh lạnh như băng, mười phần uy nghiêm, làm cho Lâm Phong không khỏi dừng lại, thừa dịp này, Tống Ngâm Tuyết vùng một cái nhảy xuống, khi hai chân đồng thời chạm đất, đầu chậm rãi quay lại “Nhớ kỹ, loại sự tình này, bản quận chúa không hy vọng nó phát sinh lần thứ hai!”Nàng lạnh lùng nhấc chân mà đi, sau lưng Lâm Phong dùng vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn nàng, đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên, quay đầu, lại phát hiện Kỳ Nguyệt đang đứng ở đó.“Đúng là ruồi đậu chỗ thối, loại nữ nhân này, cũng chỉ có người như ngươi nguyện ý đụng vào!” Xem thường xoay người, Kỳ Nguyệt làm bộ phải vậy Lâm Phong cười cười, tiện tay sửa sang xiêm y có chút hỗn loạn của mình nói “Đúng vậy a, ai bảo nàng mấy ngày hôm trước vì ngươi mà phải nhẫn nhịn? Nếu ngươi phục vụ nàng thật tốt, ta làm sao phải vất vả như vậy?”“Ngươi đừng nói bậy, ta cho tới bây giờ cũng chưa từng phục vụ nàng!” Mặt lập tức có chút ửng hồng, Kỳ Nguyệt thẹn quá hoá giận trừng mắt liếc hắn một cái, mạnh mẽ vung tay áo bỏ lưng, Lâm Phong lắc đầu, lời nói trêu chọc truyền đến “Ai, thật là thú vị! Nữ nhân hung mãnh như quận chúa vậy, cư nhiên còn không giải quyết được một tiểu đồng nam? Thật không biết là nàng nghĩ thế nào, chẳng lẽ định nuôi dưỡng tốt tốt, giữ lại chơi một lần cho đã? Ai nha, phỏng chừng nhẫn nhịn rất là thống khổ.”Lời nói khiêu khích vui đùa của Lâm Phong vang lên, nghe vậy toàn thân Kỳ Nguyệt mạnh mẽ rùng mình, hai đấm không khỏi nắm thật chặt, trên khuôn mặt tuấn mỹ là một mảnh hàn băng. Không! Hắn tuyệt đối không chấp nhận! Hắn sẽ không để cho tiện nhân Tống Ngâm Tuyết này thực hiện được ý đồ!Không nói một lời nhìn thân ảnh dần đi xa, Lâm Phong thờ ơ mà cười cười, xoay người đi về phòng của mình, mệt mỏi mấy tối, hắn cũng nên nghỉ ngơi thật đêm buông xuống, đèn rực rỡ thắp lên, Tống Ngâm Tuyết đứng trong thư phòng, nhìn quyển sổ trong tay lẳng lặng tự hỏi. Tuy đã từ tay những phân tổng quản kia lấy được sổ sách chính thức, nhưng Nhữ Dương Vương phủ lớn như vậy, một đống sổ những năm gần đây, trong lúc nhất thời làm sao xem hết được? Huống chi còn bị Lý Triệu Lương quấy phá lâu như vậy, muốn kiểm tra kỹ càng, quả thật có chút phiền rãi lật, từng tờ từng tờ, bằng chỉ số thông minh hơn người kiếp trước của nàng, muốn chính thức khống chế cũng không phải rất khó, chỉ là lúc này. Nhất thời một cỗ mê muội đánh úp lại nàng, chống đầu, trước mắt phảng phất có rất nhiều hình ảnh lắc lư, có vui vẻ, có khóc, có mỉm cười, cũng có phẫn nộ . . . . . .Những hình bóng này chồng lên nhau đan vào cùng một chỗ, khiến trong nội tâm Tống Ngâm Tuyết vô cùng khó chịu. Đây đã là lần thứ mấy rồi, từ sau khi mình tỉnh lại, một vài hình ảnh lạ lẫm này liền một mực qua lại trước mắt nàng, lúc mới bắt đầu nàng tưởng não chấn động lưu lại di chứng, nhưng từ hình ảnh có cảm giác mông lung lúc bắt đầu, hiện tại dần dần có chút rõ ràng trước mắt, Tống Ngâm Tuyết dám khẳng định, đây tuyệt đối không phải đơn giản chỉ là ảo giác!Tràng cảnh chân thật như vậy, cảm giác mãnh liệt như vậy, phát ra từ ý thức trong nội tâm, chẳng lẽ là trí nhớ trước kia của thân thể này sao?Tên DiêmVương chết tiệt kia đã từng nói qua, sau khi xuyên không, sẽ mang đến cho chính mình một ít việc không tưởng tượng nổi, lúc mới bắt đầu nàng tưởng trò đùa dai của Diêm Vương, chỉ là ình năm vị phu quân, nhưng bây giờ xem ra. . . . . .Mạnh mẽ lắc đầu một cái, muốn xem thật cẩn thận, chính là trong lúc đó, cảm giác cùng hình ảnh kia liền thoáng cái biến mất không còn bóng dáng, tựa như tới bây giờ cũng chưa từng phát sinh qua.“Quận chúa! Quận chúa!” Ngoài cửa truyền đến thanh âm của Mân Côi, tâm thần run run, đặt quyển sách trên tay xuống, Tống Ngâm Tuyết lập tức thở ra một hơi đi ra ngoài.“Chuyện gì?” Kéo cửa ra, nàng khí định thần nhàn vậy hạ thấp người, Mân Côi vẻ mặt vui vẻ hồi đáp “Hồi quận chúa, Kỳ Nguyệt công tử đã ở trong phòng, đang chờ quận chúa ngài đi sủng hạnh!” “Cái gì? Ngươi nói cái gì!” Vẻ mặt kinh ngạc, thần sắc sững sờ, Tống Ngâm Tuyết không xác định lại lặp lại một lần “Ngươi nói Kỳ Nguyệt? Đang chờ ta sủng hạnh?”Âm điệu không tự giác lên cao chút ít, đầu Tống Ngâm Tuyết lúc này đầy sương mù! Nếu nói Lâm Phong đang đợi nàng, nàng còn tin tưởng, nhưng bây giờ lại là Kỳ Nguyệt, Kỳ Nguyệt hận nàng tận xương trong năm vị phu quân ! Chuyện này sao có thể a?Nháy mắt mấy cái, chống lại vẻ mặt cười mập mờ của Mân Côi, Tống Ngâm Tuyết lập tức nói “Mang ta đi nhìn xem!”“Dạ!” Đứng dậy lĩnh mệnh, Mân Côi cao hứng bừng bừng đi lên phía trước, vừa đi vừa nói nói “Quận chúa thật là có bản lãnh, rõ ràng là Kỳ Nguyệt công tử khó thu phục nhất cũng ngoan ngoãn chủ động chạy tới thị tẩm, có thể thấy được mị lực của quận chúa to lớn đến nhường nào, cơ hồ là không người nào có thể ngăn nổi!”Khoa trương vỗ mông ngựa, dùng hết khả năng nịnh nọt! Thấy vậy Tống Ngâm Tuyết cười nhạt một tiếng, trong nội tâm âm thầm nghĩ Mị lực lớn sao? E rằng chưa chắc a!Khi Tống Ngâm Tuyết mỉm cười bước vào trong phòng thì Kỳ Nguyệt bên trong lập tức chán ghét đứng loại phản ứng này, còn nói muốn thị tẩm? Không cảm thấy quá buồn cười sao?Đi từ từ đến bên cạnh bàn, tự rót chén nước uống, trong đôi mắt đẹp của Tống Ngâm Tuyết lộ vẻ nghiền ngẫm. Từ một khắc nghe được tin tức này, nàng đã biết chuyện đó không có khả năng! Bất quá người ta đã nói như vậy, mình dù sao cũng phải cho họ mặt mũi phối hợp một tí chứ?“Ngươi tới thị tẩm?” Có chút vui vẻ hỏi, Tống Ngâm Tuyết rất hứng thú nhìn thân ảnh đứng yên bất động.“Vâng!” Một câu dứt khoát đơn giản, nghe vậy Kỳ Nguyệt phụng phịu, không có một tia biểu lộ nói.“Vậy ngươi còn đứng đó làm gì ? Cũng không phải lần đầu tiên, không cần phải cứng ngắc như vậy a?” Tống Ngâm Tuyết lúc này, không biết mình cùng Kỳ Nguyệt trong đó căn bản cũng không có cái gì, bởi vì trong ấn tượng của nàng, Nhữ Dương quận chúa điêu ngoa háo sắc, lại có nhiều phu quân như vậy, sinh hoạt cá nhân của hắn nhất định rất dâm loạn, tuy nói Kỳ Nguyệt cũng không cam tâm tình nguyện hầu hạ nàng, nhưng trước kia, nhất định cũng bị nàng mê gian a, cường bạo a ..vân vân rồi!Kỳ Nguyệt vừa nghe Tống Ngâm Tuyết không đếm xỉa mà nói, lập tức tức giận đến toàn thân phát run, chính là lúc này hắn lại mím môi, nâng hai tay nắm chặt lên, bắt đầu từng cái từng cái cởi xiêm y của mình.
Tác giả Giản Hồng Trang Thể loại Xuyên Không, NP. Nguồn Diendanlequydon Converter Ngocquynh520 Số chương Quyến 1 96 chương Quyển 2 107 chương và 10 ngoại truyện Nữ chính Tống Ngâm Nguyệt thông minh, kiên cường, tự tôn Đúng gu của ta Nam chính Số lượng lớn không tiện liệt kê Nội dung giới thiệu vắn tắt Nàng vốn là một cô hồn phiêu đãng lãng du nhờ cơ duyên xảo hợp mà xuyên không nhập vào người Nhữ Dương quận chúa nước Đại Tụng. Tỉnh lại, đối mặt với quận chúa điêu ngoa kiêu căng, ngu muội thô bỉ, nàng có hơi bất ngờ. Nhưng chuyện làm nàng cảm thấy bất ngờ nhất là vị quận chúa này lại có được năm vị phu quân anh tuấn đến không tưởng tượng nổi! Năm vị phu quân? Trời ạ, thế giới này điên hết cả rồi? Không được, không được, kiên quyết không được! Nhiều nam nhân như vậy làm sao có thể ăn hết được? Vì vậy sau nhiều lần suy nghĩ, nàng quyết định bỏ chồng! Nhưng bỏ chồng thì bỏ chồng, vì sao phu quân của nàng đã không bớt đi ngược lại càng ngày càng nhiều thêm vậy? Kỳ quái! Không phải mỗi người bọn họ đều hận mình thấu xương đấy sao? Nhưng vì sao vào lúc mình thong dong xoay người, thì nguyên một đám mất hồn mất vía . . . Thư Ly công tử Xinh đẹp thì sao! Loại nữ nhân như vậy, ai muốn Kỳ Nguyệtcông tử Kiếp này nếu không giết cô, thì không thể giải mối hận trong lòng tôi! Lâm Phong công tử Loại nữ nhân này, ta cũng chỉ chơi đùa thôi, sao có thể thật lòng được? Vô Song công tử Tôi chỉ tuân theo ước định, kỳ hạn đến, đừng trách tôi vô tình. . . . . . Tử Sở công tôi Trong mắt tôi, ngoại trừ biểu muội, tất cả nữ nhân khác đều không xứng . Minh Tịnh công tử Quận chúa, trách nhiệm của tôi chính là bảo vệ cô, trừ chuyện đó ra không còn gì khác! Huyền Ngọc công tử Phụ nhân miệng độc ắt bị trời phạt! Mặc Lương công tử Nhiệm vụ của ta, chính là giết ngươi! Ngươi —— chịu chết đi! Nàng vốn người là vô lương tâm, bụng đầy gian trá, một khi xuyên không, lại bất đắc dĩ gặp phải tám nam tử có thành kiến cực kỳ sâu sắc với mình. Sau khi trải qua đủ loại gian nan, hãy xem nàng làm thế nào để điên đảo chúng sinh, lần lượt bắt trái tim mỹ nam làm tù binh. Nguyên bản YY vô hạn, quá trình ẩn dấu khôi hài, nữ chủ khôn khéo cơ trí, gian xảo mạnh mẽ, thường giả heo ăn cọp. Chính giữa có chút ngược, thật ra lại là ngược nam chủ, kết cục hạnh phúc mỹ mãn ~~ Nếu các bạn đã xem truyện ngược đau tim của người khác, sao không tới đây ngồi ngồi một chút. O∩_∩ Chương 1 Nguyên nhân xuyên qua 1 Chương 2 Nguyên nhân xuyên qua 2 Chương 3 Tuyệt thế mỹ nữ Chương 4 Nhữ Dương quận chúa 1 Chương 5 Nhữ Dương quận chúa 2 Chương 6 Cận vệ Chương 7 Năm vị phu quân 1 Chương 8 Năm vị phu quân 2 Chương 9 Lần đầu gặp gỡ Thư Ly Chương 10 Tiếp xúc trực diện Chương 11 Lạt Bá hoa Chương 12 Lâm Phong công tử Chương 13 Thú vị Chương 14 Vô Song công tử Chương 15 Sổ kết toán Chương 16 Trong vòng ba ngày Chương 17 Con tin Tử Sở Chương 18 Minh Tịnh hoài nghi Chương 19 Ngươi muốn làm gì? Chương 20 Gặp gỡ Kỳ Nguyệt Chương 21 Kỳ nguyệt phẫn hận Chương 22 Nói chuyện Chương 23 Ra oai phủ đầu Chương 24 Cầm quyền Chương 25 Lục hoàng tử Chương 26 Thúy Hồng Lâu Chương 27 Tranh biện Chương 28 Quyết định của Kỳ Nguyệt Chương 29 Điều kiện của ta Chương 30 Thánh Thượng triệu kiến Chương 31 Khuynh Nhạc công chúa Chương 32 Quyết định Chương 33 Công chúa giá lâm 1 Chương 34 Công chúa giá lâm 2 Chương 35 Vào ở phủ quận chúa Chương 36 Huynh muội tình thâm Chương 37 Gặp lại Vô Song Chương 38 Chớ có chọc ta1 Chương 39 Chớ có chọc ta 2 Chương 40 Chớ có chọc ta 3 Chương 41 Chớ có chọc ta 4 Chương 42 Đồng hành Chương 43 Nhất niệm chi sai Chương 44 Dưới vách Chương 45 Sau khi bị thương Chương 46 Thăm viếng Chương 47 Phẫn nộ 1 Chương 48 Phẫn nộ 2 Chương 49 Tiếng đàn Chương 50 Ba lọ thuốc Chương 51 Đánh giá Chương 52 Vì sao? Chương 53 Tâm tư Kỳ Nguyệt Chương 54 Lại chỉnh Khuynh Nhạc Chương 55 Chẳng biết lòng hận ai Chương 56 Gió thổi vỏ trứng gà Chương 57 Cực lạc đan Chương 58 Mạt Nhi hiến thân Chương 59 Thượng Quan Huyền Ngọc Chương 60 Người đánh đàn, tình cũng vậy Chương 61 Hoa Khiên Ngưu Chương 62 Óan nộ Chương 63 Sai lầm trùng hợp Chương 64 Lòng rối loạn Chương 65 Tiến cung Chương 66 Ăn thuốc Chương 67 Dược lực phát tác Chương 68 Trí nhớ của Nhữ Dương quận chúa Chương 69 Tống Vũ Huyền Chương 70 Nhữ Dương như mộng Chương 71 Tính kế Chương 72 Giang hồ biến động Chương 73 Lộ nguyên hình Chương 74 Huyền Ngọc rời đi Chương 75 Có tin mừng Chương 76 Vạch mặt Chương 77 Kỳ Nguyệt cự tuyệt Chương 78 Thư Ly trốn đi Chương 79 Diễn kịch Chương 80 Khiêu khích Chương 81 Tống Vũ Kiệt giãy dụa Chương 82 Tình yêu sâu nặng Chương 83 Khúc dạo đầu hưu phu Chương 84 Tranh đoạt Chương 85 Hưu phu 1 Chương 86 Hưu phu 2 Chương 87 Cơ hội Chương 88 Lại vào hòang cung Chương 89 Cưỡng bức Chương 90 Cãi cọ trên đại điện 1 Chương 91 Cãi cọ trên đại điện 2 Chương 92 Cãi cọ trên đại điện 3 Chương 93 Phản ứng Chương 94 Truy đuổi Chương 95 Xử nữ Chương 96 Vách núi sinh tử Chương 97 Nghị luận lộn xộn Chương 98 Tuyết công tử Chương 99 Mặc Lương công tử Chương 100 Mặc Lương công tử 2 Chương 101 Trái tim mơ hồ rung động Chương 102 Vô Song ra tay Chương 103 Tâm ý của Vô Song Chương 104 Ngâm Tuyết mâu thuẫn Chương 105 Ăn? 1 Chương 106 Ăn 2 Chương 107 Tâm ý Chương 108 Vô Song thổ lộ Chương 109 Hai vị Minh, Tịch Chương 110 Ngũ Độc cốc Chương 111 Suy ngẫm Chương 112 Vân Độc Nhất Chương 113 Gặp lại Minh Tịnh Chương 114 Đi theo Chương 115 Hôn lễ? Chương 116 Quyết không nhường Chương 117 Giao thủ Chương 118 Thân phận bại lộ Chương 119 Dẫn độc 1 Chương 120 Dẫn độc 2 Chương 121 Phản kích Chương 122 Chân tướng Chương 123 Giải độc Chương 124 Xuất cốc Chương 125 Gặp lại cố nhân Chương 126 Chấn động Chương 127 Giải thích Chương 128 Kể nỗi tương tư Chương 129 Động tình Chương 130 Lợi thế Chương 131 Không để tâm? Chương 132 Tây thần Chương 133 Huyền Ngọc đại hôn Chương 134 Lúc đại hôn Chương 135 Tình huống hung hiểm Chương 136 Phong hồi lộ chuyển* một Chương 137 Phong hồi lộ chuyển hai Chương 138 Cầu hôn Chương 139 Gây chuyện Chương 140 Phân tích Chương 141 Mạt Nhi đám hỏi? Chương 142 Tất nhiên là sẽ bất ngờ gặp Chương 143 Quân cờ Chương 144 Tây thần thân vương Lâm Phong Chương 145 Cầm công tử Thư Ly Chương 146 Trái tim Thư Ly Chương 147 Trên Minh Nhạc đài Chương 148 Cùng xuất hiện Chương 149 Nhận ra Chương 150 Tiếp cận Chương 151 Động tĩnh khắp nơi Chương 152 Mưu đồ của ta? Chương 153 Bí mật! Chương 154 Diễu võ dương oai Chương 155 Lâm Phong thổ lộ Chương 156 Kỳ Nguyệt bỏ trốn Chương 157 Rơi vào bẫy Chương 158 Kế hoạch của Xuân nhi Chương 159 Tại sao có thể là ngươi! Chương 160 Khiên Ngưu chết Chương 161 Giao chiến Chương 162 Ngả bài Chương 163 Trái tim của Lục hoàng tử Chương 164 Ngũ hoàng tử Tống Vũ Lăng Chương 165 Chuyện cũ trước kia Chương 166 Tiếp chỉ Chương 167 Tam hoàng tử Quân Tử Sở Chương 168 Túc Nguyệt Phường Chương 169 Đánh nhau Chương 170 Ngài nói ai cũng ở đây? Chương 171 Cút cho ta Chương 172 Không hận được Chương 173 Mai Phi Chương 174 Đêm trước đại hội Chương 175 Còn hạnh phúc hơn ta Chương 176 Bảo bối, nàng cũng đến đây à? Chương 177 Nữ nhân tranh đấu Chương 178 Tâm kế của Tuyết Nhi Chương 179 Đại hội võ lâm Chương 180 Tuyết công tử ứng chiến Chương 181 Cởi khăn che mặt Chương 182 Huyền Mặc xuất hiện Chương 183 Đệm lưng Chương 184 Đáng được tôn trọng Chương 185 Ngươi muốn cái gì? Chương 186 Che dấu sâu đậm Chương 187 Thử xem? Chương 188 Ghen Chương 189 Thực cốt đan Chương 190 Uống thuốc Chương 191 Dụng tâm của Quân Tử Dạ Chương 192 Thân mật Chương 193 Kết cục đắc tội nàng Chương 194 Trong nước rung chuyển Chương 195 Cho đi Chương 196 Lâm Phong buồn bực Chương 197 Kể chuyện Chương 198 Huynh muội gặp lại Chương 199 Đàm luận Chương 200 Nguy cấp Chương 201 Đối chiến 1 Chương 202 Đối chiến Chương 203 Đại kết cục Chương 204 Hồn về không hối Thượng Chương 205 Hồn về không hối hạ Chương 206 Nhữ Dương quận chúa Chương 207 Lời cuối sách 1 Chương 208 Lời cuối sách 2 Chương 209 Lời cuối sách 3 Chương 210 Lời cuối sách 4 Chương 211 Con rơi nhà ai Chương 212 Con rơi nhà ai
ngồi hưởng 8 chồng