nghệ sĩ ngọc bích bây giờ ra sao
Những ngày cuối đời, bà làm công quả ở chùa, rồi bị đột quỵ, lìa đời. Nghệ sĩ Việt Hùng qua đời trước đó nhưng ước nguyện được nằm kề bên nhau của 2 người khi rời cõi tạm đã không thể thực hiện. Ca sĩ Ngọc Bích cho biết: “Bên này mua đất nghĩa trang rất
Ngọc Linh cũng từng chia sẻ, ở nhà cô rất hay “ăn hiếp” ông xã vì được cưng. Hiện tại, Ngọc Linh đang hạnh phúc cùng hai cô con gái đang ở tuổi ăn, tuổi lớn. Sau hơn 13 năm giải nghệ, thỉnh thoảng Ngọc Linh vẫn xuất hiện một vài chương trình cho đỡ nhớ nghề. Mỗi
Tháng 5/2015, Bích Liên chính thức xuống tóc xuất gia tại Tịnh xá Ngọc Vân (Bình Thuận, Phan Thiết). Thời điểm đó, nhiều người dân địa phương và một số nghệ sĩ, khách hàng, đối tác của bà ở hải ngoại đến tịnh xá chứng kiến buổi lễ xuất gia. Bích Liên xuống tóc
Vay Tiền Nhanh Home. "Kiều nữ" Bích Sơn của đoàn cải lương Thanh Minh, Thanh Nga ngày xưa và bây giờ Với mái tóc bạc trắng, gương mặt phúc hậu, nữ nghệ sĩ từng được khán giả yêu mến cải lương đặt nghệ danh là "Kiều nữ của sân khấu cải lương" năm nay đã 82 tuổi. Dáng đi của nữ nghệ sĩ vẫn còn nhanh nhẹn, nụ cười vẫn tươi khi gặp khán giả nhận ra bà. Nghệ sĩ Bích Sơn không tham gia bất kỳ một sự kiện văn nghệ nào của cộng đồng kiều bào tại Mỹ hơn 20 năm qua. Bà sống tại một khu vực có đông người Mỹ gốc Hoa và Việt tại Los Angeles. Bà cho biết sức khỏe vẫn tốt do mỗi ngày bà chịu khó cùng chồng đi dạo bộ quanh các con phố gần nhà. Dù không tham gia các sự kiện văn nghệ nhưng bà vẫn liên lạc thường xuyên với các nghệ sĩ sinh sống ở hải ngoại. NS Phượng Liên cho biết thi thoảng hai bà có nói chuyện thăm hỏi sức khỏe và nhắc lại những vở tuồng hay của sân khấu cải lương, bộ môn mà đến nay đã tròn một thế kỷ. Kiều nữ Bích Sơn ngày nay Bà đã từng nói với PV khi liên hệ với bà qua sự giới thiệu của NS Phượng Liên "Tôi cảm ơn tấm lòng của khán giả yêu mến tôi, dù có nhiều lời mời từ khán giả kiều bào tại Mỹ mong muốn Bích Sơn xuất hiện trong các chương trình văn nghệ cộng đồng nhưng tôi đã từ chối. Vì năm nay tôi đã 82 tuổi rồi, quay lại sàn diễn không còn như xưa sẽ làm khán giả thất vọng" – Theo lời NS Phượng Liên, có lẽ NS Bích Sơn muốn khán giả chỉ nên nhớ hình ảnh một "Kiều nữ" ngày nào trên sân khấu cải lương với giọng ca trầm ấm, đôi mắt đẹp thoáng buồn của bà. "Thời đó, vẻ đẹp của NS Bích Sơn thích hợp vào vai mỹ nhân xứ Nhật, cộng thêm bà có giọng hát trầm bổng, nhịp nhàng với tiếng đàn samisen đã thấm vào lòng khán giả. Nên vở "Khi hoa anh đào nở" ra đời đã đưa bà lên đỉnh cao vinh quang, bà được trao giải Thanh Tâm năm 1960" – nhà báo lão thành Huỳnh Công Minh nhắc lại. Một thời bà làm say đắm khán giả với nghệ danh do người xem tặng, "Kiều nữ Bích Sơn". Nhắc lại kỷ niệm năm 1962, khi bà Bầu Thơ ký hợp đồng mời nghệ sĩ Bích Sơn về diễn cho đoàn Thanh Minh Thanh Nga, danh hài Bảo Quốc nói lúc đó NSƯT Thanh Nga đoạt huy chương vàng giải Thanh Tâm năm 1958, trong số nữ nghệ sĩ trẻ đẹp được mời về đoàn có NS Bích Sơn, Phương Ánh, Bích Thủy, Thanh Thanh Hoa, Ngọc Giàu, Thúy Lan. "Các chị là nữ diễn viên thế hệ mới, đã cùng với các nữ danh ca Út Bạch Lan, Ngọc Nuôi, Bé Hoàng Vân và các nam nghệ sĩ Út Trà Ôn, Hữu Phước, Thành Được, Việt Hùng, Út Nhị, Văn Chung…làm nên thương hiệu sáng rực cho Thanh Minh, Thanh Nga. Gia đình chúng tôi luôn nhớ ơn chị Bích Sơn và các nghệ sĩ đã cộng tác với má tôi – bà Bầu Thơ" – NSƯT Bảo Quốc đã tâm sự. "Kiều nữ Bích Sơn" lúc trẻ NS Bích Sơn là cháu của nghệ sĩ tài danh Bích Thuận. Bà sớm bộc lộ năng khiếu nghệ thuật nên được NS Bích Thuận dẫn đắt vào nghề diễn viên vào những năm 1955-1956. Bà đã có những vai diễn được khán giả thời đó mến mộ trên sấn khấu đoàn cải lương Kim Chung. "Khán giả nhớ nhất là mái tóc dài như suối phủ bờ vai, cặp mắt mơ mộng với nụ cười ẩn chứa nổi buồn man mác của Bích Sơn và còn một nét đặc biệt đó là cô gái đất Bắc có giọng ca truyền cảm, ngâm thơ rất hay" – NSƯT Hùng Minh – HCV giải Thanh Tâm năm 1959 đã nói. Năm 1957, NS Bích Sơn gia nhập đoàn cải lương Bích Thuận và lúc này thi sĩ Kiên Giang – Hà Huy Hà đang viết tuồng cho đoàn Bích Thuận, ông thấy NS Bích Sơn duyên dáng, thanh tao đã đặt cho bà nghệ danh "Kiều nữ" của sân khấu cải lương. Cũng như ông đã từng đặt nghệ danh "Con nhạn trắng Gò Công" cho nữ danh ca Phương Dung. "Kiều nữ Bích Sơn" lúc trẻ Khởi đầu sự nghiệp diễn viên trên sân khấu đoàn hát Kim Chung, nhưng NS Bích Sơn nổi bật trên sân khấu đoàn cải lương Thuý Nga trong vở "Khi hoa anh đào nở" của đôi soạn giả tài danh Hà Triều – Hoa Phượng. Sau đoàn Thúy Nga, NS Bích Sơn đã diễn qua nhiều đoàn hát như "Trăng mùa thu", "Thanh Minh - Thanh Nga". Bà có nhiều vai diễn ấn tượng trong những vở như "Tâm tình cô gái Thượng", "Tóc em chưa úa trăng thề", "Mối duyên thiên lý", "Hoa mùa gió loạn", "Áo cưới trước cổng chùa"… NS Bích Sơn còn tham gia bên điện ảnh, diễn xuất thành công vai Thu trong phim "Bụi đời" của đạo diễn Lê Mộng Hoàng năm 1957 và vai cô gái điếm trong phim "Thế hệ 20" do NSND đạo diễn Nguyễn Thành Châu thực hiện. Sau ngày đất nước thống nhất, bà đầu quân về đoàn "Thanh Minh – Thanh Nga", thể hiện xuất sắc những vai như Nữ tướng Thánh Thiên trong vở "Tiếng trống Mê Linh", Cố mẫu trong vở "Thái hậu Dương Vân Nga", Nhũ mẫu trong vở "Truyền thuyết tình yêu"…. Thanh Hiệp ảnh do NSCC
Giải tríGiới saoTrong nước Thứ năm, 15/1/2004, 0951 GMT+7 Cô ca sĩ từng làm sôi động các tụ điểm giải trí TP HCM với những ca khúc lừng danh của ban nhạc ABBA, 'Tạm biệt chim én', 'Lời tỏ tình mùa xuân', 'Ngôi sao cô đơn'... vừa trở lại quê nhà sau hơn 10 năm định cư ở Mỹ. Dưới đây là tâm sự của chị. Ca sĩ Ngọc Bích. - Tại sao đang nổi tiếng, chị lại rời VN? - Nếu không vì lời hứa đoàn tụ với gia đình thì tôi không bao giờ xa quê hương, bởi tôi sợ phải như một đứa trẻ chập chững làm lại từ đầu. Tuy nhiên, với tôi đoàn tụ gia đình là quan trọng nhất. Tôi đưa mẹ và con trai sang Mỹ vào năm 1990. Thời gian đầu ở Mỹ, gia đình tôi thật sự khó khăn và phải làm mọi việc để sống. - Ở hải ngoại, chị có còn được coi là "Nữ hoàng nhạc trẻ"? - Đi đến đâu các nghệ sĩ cũng đều vui vẻ gọi tôi bằng danh hiệu này, nhưng tôi cười mà nói rằng, đừng “chọc quê” Ngọc Bích mãi như thế, mình “già” rồi. Bên cạnh các ca khúc của Thanh Tùng, Trần Tiến, tôi còn thể hiện nhiều ca khúc của các nhạc sĩ khác như Trịnh Công Sơn đặc biệt là Một cõi đi về, Vũ Thành An Bài không tên số 2, số 5, số 7, Bài không tên cuối cùng... cũng được khán giả yêu mến. - Chị vốn là “con nhà nòi” cải lương bố mẹ là nghệ sĩ cải lương Việt Hùng - Ngọc Nuôi, vì sao lại đến với nhạc trẻ? - Chuyện khá dài dòng, tôi xin kể vắn tắt. Năm 1968, đoàn cải lương Việt Hùng - Minh Chí bị giải thể, gia đình tôi rơi vào cảnh khốn cùng phải bán nhà cửa, đồ đạc dời về một chung cư để sinh sống. Anh trai thứ ba sau khi chữa bệnh bại liệt từ Tây Đức trở về nhìn cảnh gia đình như thế đã rủ tôi trốn học đi hát kiếm tiền. Lúc này, tôi đang học đệ tứ trường Chí Thiện. Ba mẹ tôi hoàn toàn không biết gì về việc này. Cho đến khi cô chủ nhiệm gửi giấy về nhà ba tôi mới hay và dùng roi mây quất tôi rất nhiều. Sau khi biết mục đích của anh em tôi là đi hát để giúp ba mẹ kiếm tiền trả nợ, cả nhà ôm nhau khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi bỏ học sau đó 13 tuổi và cùng anh trai thành lập ban nhạc The Crazy dogs gồm 5 thành viên Việt Năng trống, Bảo guitar, Thanh bass, Lân keyboard và tôi - ca sĩ duy nhất, hoạt động tất cả các nơi từ nhà hàng, quán bar, vũ trường... nói chung nơi nào gọi là hát. Sau 3 năm hoạt động, chúng tôi đã trả hết nợ nần cho gia đình và còn dư tiền để có thể mua một căn nhà 4 tầng lầu. Tuy nhiên ba mẹ không chịu mua nhà mới, đang chần chừ thì miền Nam được giải phóng. - Ở hải ngoại chị có theo dõi tình hình nhạc trẻ Việt Nam? - 4 năm sau khi sang Mỹ, tôi được biết âm nhạc Việt Nam phát triển rất nhiều và có hướng mở rộng ra thế giới. Ca sĩ có thể thể hiện các ca khúc mình yêu mến một cách hiện đại hơn, thoáng hơn. Tôi rất hãnh diện về quê hương và cũng có một chút tiếc nuối, giá như mình còn ở lại quê nhà... - Nhưng cuối cùng thì chị cũng trở về quê hương để hát, tại sao vậy? - Năm 1997 tôi về Việt Nam hát trong chương trình từ thiện Về nguồn. Sau đó năm 2001, tôi hát cho một số phòng trà ở TP HCM và cuối năm 2003 là chương trình Một thoáng Sài Gòn. Khi trở về quê hương tôi có cảm giác thật gần gũi, ấm cúng. Ra đường, vào chợ, dù có mang kính đen khán giả vẫn nhận ra Ngọc Bích. Đó là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời ca sĩ của tôi. - Chuyện tình cảm của chị thế nào? - Khi tấm màn nhung khép lại, tôi trở về nhà, và cũng như bao phụ nữ bình thường tôi cũng muốn được yêu thương, chăm sóc vỗ về. Nhưng có lẽ số tôi không được như vậy nên đành chấp nhận. Ở đời có bao giờ mình được trọn vẹn. Chuyện gì qua rồi thì thôi không để chúng vướng bận làm ảnh hưởng công việc. Tuy nhiên, vẫn có khi tôi đóng cửa khóc òa. Bạn bè ít thấy tôi buồn lắm! Bên ngoài nhìn tôi rất yêu đời nhưng trong lòng tan nát. Theo Thanh Niên
Với tình yêu âm nhạc từ nhỏ, lại ham mê học hỏi, cộng thêm những cuốn sách quý và một không khí tràn đầy âm nhạc, tất cả những điều ấy đã thôi thúc Hàn Ngọc Bích bắt tay viết ca khúc đầu tiên Một bài hát cho thiếu nhi. Bài hát có tựa đề "Cây bàng trước ngõ" với những câu rất dễ thương "Mùa đông áo đỏ/ Mùa hạ áo xanh/ Cây bàng khi mở hội, là chim đến vây quanh…". Tôi đã gặp nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích đôi lần, nhưng ấn tượng còn đọng lại trong tôi là một Hàn Ngọc Bích rất ít… chất nghệ sĩ. Tóc lúc nào cũng chải ngôi thẳng thớm, tay xách chiếc cặp da màu đen nom từ xa đã toát ra sự mực thước. Ông có dáng vẻ và cách nói chuyện của một nhà giáo nhiều hơn là của một nhạc sĩ, một nhạc sĩ với hàng trăm ca khúc viết cho các em, trong đó có tới 4 ca khúc "Tiếng chim trong vườn Bác", "Em bay trong đêm pháo hoa", "Tre ngà bên lăng Bác" và "Đưa cơm cho mẹ đi cày" được bình chọn trong tốp 50 bài hát dành cho thiếu nhi hay nhất thế kỷ XX cuộc bình chọn do báo Thiếu niên tiền phong, Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Ban Khoa giáo - Đài Truyền hình Việt Nam, Ban Âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam tổ chức 1999 -2000. Hàn Ngọc Bích đích thực là một nhà giáo. Sinh năm 1940 trong một gia đình có cụ thân sinh là công chức, ngay từ nhỏ, cậu bé Bích đã tỏ ra có năng khiếu âm nhạc. Nhưng vì các cụ thân sinh rất thích nghề giáo viên, nên sau này đã hướng cậu con trai đi thi Sư phạm, bởi theo các cụ "Nghề giáo là một nghề hiền lành và đẹp...". "Thế là tôi thi đỗ và theo học Sư Phạm. Tôi ra trường năm 1962. Sau đó, dạy Trung cấp Sư phạm ở Sơn Tây, rồi chuyển về làm giáo viên dạy lịch sử ở Trường cấp 3 Chương Mỹ, rồi lại chuyển đến dạy ở cấp 3 Phúc Thọ nay thuộc Hà Nội, cuối cùng thì dừng lại ở Vụ Tiểu học cho tới lúc về hưu, năm 2000" - Hàn Ngọc Bích kể về hành trình làm nhà giáo của mình một cách ngắn gọn, giản dị như chính cuộc đời ông. Nhưng âm nhạc như một sợi dây kỳ lạ và vô hình đã "buộc" người thầy giáo ấy gắn bó suốt cả cuộc đời mình. Hàn Ngọc Bích là một trong không nhiều thầy giáo trở thành hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam. Cơ duyên đưa ông đến với âm nhạc cũng thực tự nhiên. Ông kể "Năm 1962, khi vừa tốt nghiệp đại học, tôi tình cờ gặp được nhạc sĩ Hoàng Long. Lúc ấy, Hoàng Long đã có một gia tài âm nhạc, đặc biệt là các bài "Em đi thăm miền Nam" và "Nếu bạn muốn tìm tôi"… Cuộc gặp gỡ ấy là một bước ngoặt, có ý nghĩa lớn đối với tôi. Cuộc gặp gỡ ấy khiến tôi suy nghĩ Nếu bạn có thể làm được, thì tại sao mình không? Sau đó, tôi nhận được từ Hoàng Long những cuốn sách học âm nhạc in rônêô - những giáo trình hòa âm cơ bản. Với tôi Hoàng Long là người bạn chí tình. Hoàng Long sinh 1942, ít hơn tôi 2 tuổi. Anh xưng hô "anh - tôi", còn tôi chỉ xưng "cậu - tớ". Tất cả những công việc liên quan đến sách vở thì Long giúp tôi rất nhiều, sách giáo khoa, chương trình. Những lúc khó khăn trong cuộc sống, hay lúc buồn phiền đều tìm đến với nhau. Đến bây giờ Hoàng Long vẫn là bạn của cả gia đình tôi. Còn người thầy đầu tiên của tôi, đó chính là nhạc sĩ Mộng Lân. Tôi học được ở thầy những kinh nghiệm quý…". Với tình yêu âm nhạc từ nhỏ, lại ham mê học hỏi, cộng thêm những cuốn sách quý và một không khí tràn đầy âm nhạc, tất cả những điều ấy đã thôi thúc Hàn Ngọc Bích bắt tay viết ca khúc đầu tiên Một bài hát cho thiếu nhi. Bài hát có tựa đề "Cây bàng trước ngõ" với những câu rất dễ thương "Mùa đông áo đỏ/ Mùa hạ áo xanh/ Cây bàng khi mở hội, là chim đến vây quanh…". Đó là năm 1966, khi ấy Hàn Ngọc Bích dạy cấp 3 ở Chương Mỹ. Giặc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, những dãy bàng trên đường làng Do Lộ bị bom Mỹ đánh phá tơi bời xơ xác, người thầy giáo bước vào tuổi 26 đã rất xúc động đưa những tình cảm chân thực ấy vào ca khúc. Bài hát hoàn thành và được một số bạn bè khen ngợi khiến cho Hàn Ngọc Bích tự tin hơn, và ca khúc thiếu nhi thứ 2 ra đời với những câu hết sức ngộ nghĩnh đáng yêu "Leo leo leo rửa mặt như mèo/ Xấu xấu lắm chẳng được mẹ yêu/ Khăn mặt đâu mà ngồi liếm mép/ Đau mắt rồi lại khóc meo meo…". Tiếp đó, Hàn Ngọc Bích đã thử sức mình với những góc nhìn khác nhau mang tính xã hội hơn. Như bài hát "Đưa cơm cho mẹ đi cày" chẳng hạn. Ông tâm sự "Khi tôi viết bài này, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở vào thời kỳ ác liệt nhất. Cả đất nước sôi sục khí thế lên đường ra tiền tuyến với những khẩu hiệu "Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược", "Thanh niên ba sẵn sàng", "Phụ nữ ba đảm đang", "Thiếu nhi làm nghìn việc tốt"… -PageBreak- Xúc động trước tấm gương của người phụ nữ đảm đang, thay chồng cáng đáng việc nhà, và hình ảnh những bé em lon ton giúp mẹ việc nhà, tới trưa lại mang cơm ra đồng cho mẹ đã khiến tôi rất xúc động. Cũng chính năm ấy, tôi mất đứa con gái đầu lòng. Cảm giác mất mát có phảng phất đâu đó trong bài hát. Cái chung và cái riêng xen lẫn. Một ngày đầu năm 1970, khi đó tôi đang ở Thường Tín, tôi đã viết xong bài hát với tiết tấu phảng phất âm hưởng dân ca của đồng bằng Bắc Bộ. Mãi đến cuối năm ấy, sau nhiều lần sửa chữa, thấy ưng ý, tôi mới gửi tới Đài Tiếng nói Việt Nam và ngay sau đó được thu thanh phát sóng". Kể cho tôi nghe kỷ niệm của bài hát này, giọng ông chùng xuống vì nó đã chạm vào nỗi buồn riêng của ông. Cái duyên với âm nhạc thiếu nhi dường như ngày một gắn bó với Hàn Ngọc Bích. Hàng loạt ca khúc nối nhau ra đời. Đặc biệt, Hàn Ngọc Bích còn thành công hơn khi kết hợp hình tượng Bác Hồ với các cháu thiếu niên nhi đồng. Nhạc sĩ kể "Tôi rất muốn viết một ca khúc cho các em nhưng gắn với Bác Hồ. Khi ấy, tôi đã đến thăm Lăng Bác nhiều lần nhưng vẫn chưa viết được. Ý tưởng trong đầu đã có, đấy là được nương tựa dưới bóng mát của vườn cây Bác Hồ. Nhưng phải đến một buổi chiều nắng tháng tư, ở Vườn hoa Chí Linh, tôi mới viết được ca khúc "Tiếng chim trong vườn Bác". Chiều ấy, thấy cây cao quá, tiếng chim cũng cao vút, trời thì trong xanh quá. Vậy là cảm hứng chợt đến, tôi ngồi đó và hoàn thành bài hát. Đến năm 1992, tôi lại hoàn thành bài "Tre ngà bên Lăng Bác". Bài hát nào khi đặt bút viết cũng có cảm giác là nhanh, nhưng thực ra là nó miên man, nghĩ ngợi trong đầu tôi đã lâu lắm". Không ít nhạc sĩ chỉ mong trong đời mình có được một ca khúc được khán giả nhớ, hát. Vậy nhưng Hàn Ngọc Bích có tới 4 ca khúc được bình chọn trong 50 bài hát thiếu nhi hay nhất thế kỷ XX. Khi biết tin mình được khán giả bình chọn như vậy, chính ông cũng bất ngờ. Nhưng hình như, bất ngờ nối tiếp bất ngờ, may mắn nối tiếp may mắn, cái "duyên" đã gắn nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích với âm nhạc thiếu nhi cũng chính là cái "duyên" gắn ông với giải thưởng vậy. Ngay từ những sáng tác đầu tay, ông đã mạnh dạn gửi dự thi cuộc vận động viết ca khúc cho trẻ em của Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Đài Tiếng nói Việt Nam và Ủy ban Thiếu niên nhi đồng Trung ương tổ chức. Điều bất ngờ và cũng chính là động lực lớn nhất khích lệ Hàn Ngọc Bích tiếp tục sáng tác ca khúc cho các em, đó là các ca khúc dự thi năm ấy đều đoạt giải. Bài "Cây bàng trước ngõ" giải A, "Sáo sậu là cậu sáo đen" được giải B, còn "Rửa mặt như mèo" và ca cảnh "Hoa bí vàng" đoạt giải C. Nhưng "kỷ lục" về giải thưởng phải kể đến, đó là chuyện có một năm ông đoạt liền 5 giải thưởng. Nhắc tới chuyện này, Hàn Ngọc Bích không giấu được niềm vui "Năm 1992 cả nước có 4 cuộc thi âm nhạc. Một của báo Hoa học trò, một của Bộ Giáo dục và Đào tạo, một của Ủy ban Bảo vệ & Chăm sóc trẻ em, một của ngành Văn hóa - Giáo dục Hà Nội mở rộng. Lúc ấy tôi đã ở tuổi 52, cũng muốn nghỉ ngơi đôi chút. Tôi bảo, tôi muốn "tháo giày", nhưng vừa nói ra điều này, những người bạn chí cốt như nhạc sĩ Cao Minh Khanh, Vũ Trọng Tường bảo "Chúng em không chịu cho ông anh như vậy đâu" và rằng sẽ "buộc giày" cho ông anh". Vậy là cứ vài ngày, các bạn lại đến chơi, hỏi bài đâu? Đến lúc tôi phải đưa bài ra thì mới thôi. Và trong 4 cuộc thi năm ấy, tôi đều có những giải thưởng. Bài "Tre ngà bên Lăng Bác" - giải nhì không có giải nhất - cuộc thi do ngành Văn hóa - Giáo dục Hà Nội mở rộng. "Ơi hành khúc mùa thu" thì đoạt giải B của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Tôi gửi 2 ca khúc dự thi với báo Hoa học trò thì "Tháng ba học trò" đoạt giải C, còn "Hái được bên bờ rào" phổ thơ Phạm Công Trứ đoạt giải khuyến khích. Ca khúc "Xinh xinh hạt nắng" được giải C của Ủy ban Bảo vệ & Chăm sóc trẻ em". Hơn 40 năm, bây giờ nhiều em thiếu nhi sinh ra ở cuối thế kỷ XX ngày ngày đến lớp vẫn hát vang nhiều ca khúc của Hàn Ngọc Bích. Đó là một niềm hạnh phúc vô bờ đối với người sáng tạo. Và nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích cũng quả quyết với tôi "Giải thưởng lớn nhất, vinh hạnh nhất đối với tôi là sáng tác của mình đã được nhiều người thuộc, hát, và tồn tại trong tâm hồn của họ"
nghệ sĩ ngọc bích bây giờ ra sao