ngày đó cha tôi mang tết về

Thời tiết chào ngày mới 31/12: Hôm nay, không khí lạnh sẽ tràn về gây rét trở lại cho Bắc Bộ. Tết dương lịch miền Bắc trời lạnh, Trung Bộ mưa lớn. Trong nước. Hôm nay (27/12), vùng núi Bắc Bộ rét đậm, có nơi rét hại. Tôi nhớ những ngày áp tết đi dẫy mả cùng cha, nhớ nồi thịt kho, nồi bánh tét, lảnh mào gà, bông thọ ngày còn má. Bây giờ tuổi gần kề 60, ngồi ôn lại đời mình, thắp nén nhang, nhìn khói bay từng sợi trên bàn thờ mà lòng nhớ cha, nhớ má da diết. Dẫy cỏ và đốt xung quanh mộ ngày 25 tháng chạp - Ảnh: TRẦN VĂN TÁM Dẫy mả tổ tiên Lúc sinh thời, anh nổi tiếng với tốc độ thần tốc và được mệnh danh là Tia Chớp Vàng của Làng Lá. Cửu Vĩ Hồ, hy sinh tính mạng để phong ấn một phần linh hồn Cửu Vĩ vào Uzumaki Naruto mới chào đời. là một ninja thiên tài của tộc Uchiha, kiêm Đội trưởng đội Anbu của Làng Lá. Anh đã trở thành tội Sự kiện Kho báu bí truyền. Sự kiện nạp mỗi ngày. Sự kiện Shop dị giới. Sự kiện Ví Tiền Naruto. Vay Tiền Nhanh Home. Một góc xóm Pác Nghiên những ngày cận Tết Tân Sửu - Ảnh YẾN DƯƠNGRất gần. Rất gần…Tôi nghe thấp thoáng hơi thở của mùa xuân đang chạm khẽ vào cảnh vật những tia ấm đầu tiên trước thềm năm mới. Hình như mùa xuân đã thỏ thẻ với mầm cây điều gì bí mật khiến những lộc biếc, chồi non bừng tỉnh sau giấc ngủ dài trong mùa đông lạnh giá. Bầu trời thấm đẫm những hạt sương còn sót lại từ đêm qua, chúng nối nhau tạo thành lớp áo mờ ảo bao quanh xóm núi. Bóng những ngôi nhà mái tôn, mái ngói mờ đi trong sương sớm, cũ xưa hiện về yên ả dưới những nếp nhà lợp cọ, tổ tiên người Dao ở đó, mùa xuân cũng từ đó đi ra…Cái Tết thiếu ăn ám ảnhThời gian chảy trôi, mang theo bao hồi ức tươi đẹp lạc vào chiếc rương quá khứ. Những mùa xuân nối tiếp nhau lặng lẽ, không ai dám cả gan chống lại quy luật vận hành của vũ trụ. Cha tôi luôn xúc động mỗi khi gợi nhắc kỷ niệm về những cái Tết thời thơ ấu, khi sự thiếu ăn trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi trong hồi ức của những đứa trẻ như cha thuở ấy. Người ta sợ Tết, sợ phải đối mặt với các khoản chi tiêu, sợ không có gì để cúng ông bà tiên tổ, sợ cảnh nhà đông con không đủ tiền để mua phong bánh khảo hay gói kẹo lạc, kẹo chanh, vô vàn lý do khiến người ta sợ Tết... vô vàn! Nhưng nỗi sợ khi ấy dường như không lan truyền từ người lớn sang con trẻ theo quy luật đám đông, cha tôi kể rằng ngày còn nhỏ, ông luôn thích thú và háo hức vô cùng mỗi dịp Tết cỏ lào nở hoa trắng xóa báo hiệu xuân về - Ảnh YẾN DƯƠNGCha bảo hồi đó nhà ông bà nội rất nghèo, cơm độn sắn là thứ tinh bột vô giá đã nuôi lớn cha và các anh chị em khác trong nhà. Thế nên, bánh chưng mới là thứ xa xỉ nhất với những đứa trẻ sinh ra tại một xóm núi xa xôi lúc bấy giờ. Những năm thập niên 80, niềm vui ngày Tết cũng hết sức bình dị, trẻ con mừng rỡ khi trông thấy cây cỏ lào nở hoa và háo hức mong hoa chóng tàn. Thời điểm hoa cỏ lào rơi rụng cũng là lúc báo hiệu Tết đến. Dồn hết thảy nỗi sợ sang người lớn, những đứa trẻ hồn nhiên gửi nụ cười, gửi ước vọng nhỏ bé cả năm trời của mình vào mỗi chiếc bánh chưng. 365 ngày dài đằng đẵng cuối cùng cũng trôi qua, những ánh mắt thơ dại, những khuôn mặt hốc hác, đói meo ngày thường sắp sửa được bóc vỏ bánh chưng, được thỏa thuê hít hà mùi gạo nếp thơm dẻo sau lớp lá dong xanh vẫn còn tỏa khói nghi ngút. Cha bảo rằng phải tranh thủ "hít" lấy mùi bánh chưng ngay lúc vừa vớt ra để lưu lại cái hương thơm tuyệt vời ấy, khi nào thèm quá thì lục tìm ký ức, nhóp nhép thưởng bánh trong tưởng tượng, mòn mỏi chờ đến dịp Tết sang trắng của hoa cỏ lào đã bị lãng quênXa xa những ngọn đồi, các bà các mẹ đang tìm hái những tàu lá dong to bản, xanh thẫm, không dính bụi bẩn để đem về gói bánh. Mùa xuân đương tới thật rồi! Những đứa trẻ của thời hiện đại cũng mong ngóng Tết từng ngày. Nhưng chúng mong Tết… không phải vì bánh chưng!Những ngày cuối năm, không chỉ người lớn tất bật chuẩn bị, sắm sửa đủ các thức quà, các khoản chi tiêu sao cho vừa vặn, hợp lý, mà trẻ con cũng bận rộn chẳng kém. Quanh xóm tôi, những đứa trẻ đã bàn nhau rôm rả về các dự định vui chơi trong ngày Tết. Cùng mẹ gói bánh chưng gù trước thềm Tết đến - Ảnh YẾN DƯƠNGBên vệ đường, những khóm hoa cỏ lào đã tàn dần, xác hoa rời thân mẹ, bay theo gió đến tận phương trời xa. Bọn trẻ háo hức mong Tết về, chúng nhẩm đếm thời gian trôi bằng tờ lịch bé tí trên điện thoại thông minh, sắc trắng của hoa cỏ lào đã bị lãng quên. Mỗi bông hoa như một vị sứ giả canh giữ thời gian, chỉ cần nhìn vào đó sẽ biết ngay khi nào Tết đến. Ngày xưa hoa tàn khi tiết xuân vừa chạm trời đất, ngày nay cỏ lào đã tàn ngay khi những cánh hoa mỏng manh còn đương thắm. Tiếc thay cho những đứa trẻ sinh ra trong ấm no, đủ đầy, các em liệu có ai còn biết tới tờ lịch tự nhiên ấy? Mùa xuân đang đến rất gầnTuổi thơ tôi gắn liền với những câu chuyện cha kể, có lẽ vì thế mà tôi luôn tin rằng bánh chưng là thức quà tinh túy của đất trời và sẽ thật may mắn khi được ăn bánh trong những ngày Tết. Với tôi, bánh chưng gù mẹ gói luôn là thứ bánh đặc biệt nhất. Bánh được làm từ hạt gạo nếp nương thơm dẻo, nhân bánh gồm đỗ xanh xay nhuyễn và thịt lợn băm nhỏ xào cùng rau răm. Mỗi chiếc bánh còn gói trọn cả ngàn yêu thương mẹ thầm gửi gắm, những ước vọng giản đơn về tương lai của hai chị em tôi, mong cho cuộc đời chúng tôi sẽ bớt đi vất vả so với bố mẹ những ngày trước. Những bó củi đã sẵn sàng nhen lửa đun nồi bánh chưng - Ảnh YẾN DƯƠNGSẽ thật buồn nếu những chiếc bánh chưng các bà, các mẹ dành nhiều tâm sức gói nên không có người thưởng thức, Tết cũng sẽ vơi phần ý nghĩa nếu thiếu đi hương vị đặc biệt của bánh chưng. Nhớ hồi nhỏ, tôi đã ước những ngày Tết kéo dài thêm nữa để lúc nào tôi cũng được ăn bánh chưng gù mẹ gói, được nghe cha hoài niệm về một thời đã xa, được nũng nịu khi bánh chưng lem vào tay… Lớn lên, tôi vẫn luôn mang bên mình điều ước giản đơn ấy!Hoa cỏ lào đã nở trắng ven các triền đồi, ven soi bãi dọc hai bờ sông. Những bông cỏ lào già đã ngả màu vàng nâu, xác hoa thoảng bay theo ngọn gió cuối đông. Mùa xuân đang đến rất gần. Dưới mái hiên những ngôi nhà lợp ngói, lợp tôn, lá dong đã được chuẩn bị sẵn để gói bánh chưng, thanh niên trong xóm í ới gọi nhau đi thịt lợn Tết, đám trẻ con tung tăng chạy nhảy, nô đùa rộn vang khắp xóm đình tôi cũng đang tất bật đem về nhà những bó củi cuối cùng để kịp nhen lửa cho nồi bánh chưng…Diễn đàn Tết xưa - Tết nay do báo Tuổi Trẻ tổ chức, với sự đồng hành của hệ thống bán lẻ FPT Shop và Hãng hàng không Vietjet đàn gồm các bài viết, bài dự thi của cuộc thi Tết xưa - Tết nay về những ký ức Tết xưa, khát vọng ngày xuân hay những khoảnh khắc sum họp, cảnh đẹp trên đường về quê đón Tết của bạn bài lọt vào vòng sơ kết sẽ được thông báo cấu giải thưởng• 1 giải nhất 10 triệu đồng hiện kim + quà tặng là điện thoại Samsung A31 của FPT Shop; 02 vé khứ hồi G1 của Vietjet Air.• 2 giải nhì mỗi giải gồm 5 triệu đồng hiện kim + quà tặng là điện thoại Xiaomi Note 9 hoặc Oppo A53 của FPT Shop; 01 vé khứ hồi G1 của Vietjet Air.• 3 giải ba mỗi giải gồm 5 triệu đồng hiện kim + quà tặng là điện thoại Realme C12 hoặc VSmart Joy 4 hoặc Vivo Y20 của FPT Shop; mô hình máy bay Vietjet size lớn.• 10 giải khuyến khích mỗi giải gồm 2 triệu đồng hiện kim + quà tặng là sạc dự phòng UMETRAVEL mAh của FPT Shop; mô hình máy bay Vietjet size nhỏ.• 20 phần quà tặng dành cho bạn đọc trên mạng xã hội là balô FPT Shop + voucher giảm 10% khi mua laptop tại hệ thống cửa hàng FPT Shop; gấu bông + túi du lịch trao giải dự kiến diễn ra trước 28-2-2021. Con cháu quây quần bên ông bà gói bánh trong hương vị Tết xưa - Ảnh tác giả bài viết cung cấp"Giọt mưa nào rơi thật êm trên phố phường. Mùi hương nào thơm thật thơm trong gió thoảng... Phải chăng mầm non mùa xuân đang hé nở. Phải chăng nụ hoa mùa xuân đang hé nở. Phải chăng ngày xuân đầu tiên đang gõ cửa...". Trong giấc chiêm bao ta khẽ nghe câu hát du dương từ thuở minh thức giấc, ta mở mắt thấy se se gió lạnh hanh hao lùa vào da thịt, màn sương đêm ướt đọng trên nhành cỏ non khiến nụ hoa, cành lá khẽ ngủ vùi vươn mình bừng khoe sắc hương. Những tờ lịch đầu tiên tháng 12 cũng ngập ngừng dạo bước nhẹ tênh. Ta nghe mơn man hơi thở của đất trời giao thoa, để thấy rằng khoảnh khắc mùa xuân đến rất gần. Những áng mây trắng thôi kiếp lang thang, mải vui lãng quên ở góc trời nào để kéo về đau đáu một vị quê thương nhớ. Xuân ùa về trên mọi nẻo đường. Xuân len lỏi gõ cửa từng mái nhà, góc bếp. Xuân xốn xang trong bao ca khúc đắm say lòng người. Xuân sang! Nửa hân hoan đón chào bao điều mới mẻ, nửa nặng lòng vương vấn bao điều xưa cũ đã qua. Như Sài Gòn mưa nắng hai mùa, khung trời khéo bẻ làm đôi miền suy nghĩ. Mảnh lưu lạc nơi này, mảnh khắc khoải phía trời vị Tết mùa xưaDạo từ đầu tháng chạp đã nghe mẹ lẩm bẩm tính chuyện Tết "Năm nay nuôi được bầy gà, con heo nái, ít gạo nếp hương để gói bánh chưng! Ấy là tươm tất rồi!". Chiếc thùng gỗ vốn đựng gạo mẹ lau chùi sạch sẽ để đựng những gì thuộc về Tết. Mỗi buổi đi chợ bán được buồng chuối, gánh rau, con gà... Mẹ lại chắt chiu mua miếng đường đen, ít đỗ xanh, cuộn miến dong... rồi tấm áo mới để hương vị Tết nhẹ nhàng vấn vương. Tụi tôi hóng mẹ về trước cổng trong cái giá rét căm căm, vẫn háo hức đợi chờ bóng dáng áo nâu sồng cùng đôi quang gánh. Càng gần đến ngày Tết, chiếc thùng gỗ thêm nhiều đồ. Tôi mải miết sắp xếp gọn gàng mọi thứ bên trong, âu chỉ muốn ngửi hương vị Tết thoang thoảng từ những gói bánh, tấm áo mới và mong chờ mòn mỏi đến ngày được ăn thỏa thích, được mặc dạo quanh xóm thì! Tết về trên đôi quang gánh gầy guộc của mẹ. Tết về trên bóng dáng sạm nắng dãi dầu của cha. "Cha mẹ nặng đôi gánh để con thêm nhẹ bước. Cha mẹ cong lưng để đời con đứng thẳng". Mùi Tết đến từ vai áo đẫm mồ hôi cay xè của làn gió hây hẩy, những cơn mưa giăng mắc hoài niệm vắt ngang lưng trời màu xám tím. Cơn mưa xua đuổi những vệt nắng còn sót lại về cuối trời, khẽ đánh thức cơn gió se lạnh trở mình cho cái giá rét kéo dài về đồng hành trong từng ngõ ngách làng quê. Mẹ tôi nhẹ bưng thau nước gừng lau chùi bàn thờ tổ tiên. Mùi bụi nhang trầm khiến lòng tôi bồn chồn hoang hoải. Tôi phụ cha quét màu ve xanh, vôi mới khoác lên màu áo cho ngôi nhà để cầu mong một năm mùa màng bội thu, công việc hanh thông. Hai chị tỉ mỉ, cần cù quét dọn nhà, lau chùi bàn ghế. Ai cũng nhễ nhại mồ hôi nhưng niềm hân hoan lan tỏa trên mỗi gương mặt. Mùi Tết đã về! Tôi khẽ reo trong niềm thích năm nao cũng vậy! Việc rửa lá dong mẹ luôn dành phần tôi vì tính cẩn thận. Mẹ nói "Bánh chưng có thơm ngon một phần lá dong phải thật sạch". Vậy là cậu nhóc cứ tỉ mẩn ngụp rửa từng chiếc lá trong làn nước giá buốt khiến tay cứng đờ mà sạch sẽ bóng loáng. Cha lực điền cùng mấy chú đấu vật với con heo nái rồi từng miếng thịt được xẻ gọn gàng đặt lên bàn. Ngày ấy, gia đình tôi còn làm giò giã. Hình ảnh hai cha con ngồi giã giò mới thấm đượm làm sao! Những nhát giã đều đều khiến thớ thịt được đánh nhuyễn, tiếng cười vang khi giọt nước mắm khẽ bắn lên bởi nhát giã trật nhịp từ tôi. Cả nhà quây quần ngồi gói bánh chưng. Cha luôn ưu tiên gói cho tôi những chiếc bánh chưng nhỏ xíu, dễ thương được thắt lạt mềm tỉ mỉ. Mùi Tết đọng lại từ chiếc bánh nhỏ khắc đêm 29 Tết, ba chị em nằm cuộn tròn trong tấm chăn mỏng trông nồi bánh chưng nơi góc bếp bồ hóng đã đơm kết thành từng mảng hăng hắc ấm áp vị quê. Cành củi khô bùng cháy kêu "tách tách" quyện tròn trong tiếng nước sôi "xèo xèo" từ nồi bánh. Hơi nóng phả ra khiến đôi má chị em tôi ửng hồng như quả nhót chín mà môi nứt nẻ đến hết độ xuân sang. Những củ khoai, bắp ngô được vùi trong củi cháy tỏa mùi hương dịu ngọt. Thứ mùi thơm khiến lòng ta sôi sục mỗi khi nhớ về. Mẹ tôi vẫn dặn "Bánh chưng phải nấu 11 tiếng thì mới đủ rền" mà chị em tôi nào thức đến đó. Nửa đêm ngủ quên, lửa cháy sém cả một góc chăn. May mà cha phát hiện kịp. Mảnh vườn xanh non trước nhà, ngoài luống xà lách, su hào, bắp cải... mẹ luôn dành khoảng trống để trồng bụi rau mùi già om. Mùi thơm hoang hoải từ nước mùi già mẹ nấu khiến chị em tôi thơm hết cả ngày. Cũng là niềm tin để gột rửa xui xẻo năm qua, mang lại may mắn trong năm giọt nắng chiều 30 Tết len lỏi dưới sợi khói bồng bềnh xuyên qua cành lá khiến lòng người lay động. Con cháu thành tâm ngồi chắp tay nghe lời ông nội ngân nga đọc văn tế. Thoảng hương trầm bay làm cho mùa đông như ấm lại. Cha mẹ khẽ nhìn nhau mỉm cười mãn nguyện, vì những lo toan vất vả vơi dần theo tiếng nói cười con trẻ đủ đầy, trong ấm áp sum vầy mâm cơm chiều cuối năm. Cứ mỗi độ xuân về, lòng ta đau đáu muốn ngả lòng mình nương náu vào mùa xuân quê để lòng bớt vương gian qua khi dịch bệnh hoành hành, những vất vả lo toan đã tạm lui về phía sau. Chắc hẳn, sâu thẳm trong mỗi trái tim, ai cũng có một cái Tết của riêng mình để vấn vương, hoài niệm, mong ngóng đoàn viên sau đại dịch. Tháng 12 đã tới! Mọi người đã chuẩn bị, đã dự định để về nhà chưa?Về hít hà những nồng đượm trong vòng tay của mẹ, để ấm lòng trong tiếng nói cười trầm ấm của vuốt ve lại cánh cổng gỗ phai màu vì nắng mưa, vị dịu ngọt nhánh mạ non, hương bưởi bên chái nhà, ngắm cánh én chao nghiêng báo hiệu mùa xuân sang trong sắc thắm hoa đào, vệt nắng hoa quét cho mẹ cái sân gạch lâu ngày không có nhiều dấu chân qua lại đã lên rêu xanh trơn sum vầy cùng nhau nhâm nhi tách trà xanh nghi ngút khói, nghe dịu ngọt vị bánh quê thổn thức thuở nằm cảm nhận hương vị Tết qua đượm nồng bánh chưng với hạt nếp dẻo thơm vị mồ hôi tần tảo khuya sớm của cha mẹ, để quây quần với cay nồng mứt gừng ngày nào bà ngồi dựng lại cây nêu, câu đối đỏ, tràng pháo trong miền ký ức đậm sâu, thả lòng mình hoang hoải trong hồn cốt quê để cảm nhận nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc của mẹ cha trong mâm cơm chiều 30 Về đi ta ơi!Đồ họa NGỌC THÀNH Bài hát Ngày Giỗ Nhớ Cha Tân Cổ - Tấn Tài LỐI THƠ Ơn nào nặng bằng ơn sinh dưỡng Nghĩa cù lao lấy lượng nào đong? Con nhớ ngày hôm nay là ngày kỷ niệm của phụ thân Nhưng đường trách bức nên không tiện về quê cũ... VỌNG CỔ 1 / - Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội, thì người ly hương thất thổ vẫn ưu tư thương nhớ một... phương... trời. Tôi biết xóm làng tôi đã bao phen vật đổi sao dời. Tôi ra đi với tấm lòng trong trắng, và tâm hồn mình chưa vướng bụi phù hoa.+ Hai mươi năm cát bụi đường xa; ai lạ, ai quen, ai khanh tướng công hầu. Ai êm đềm trong nệm gấm chăn bông, mình vẫn lạnh lùng với cầu sương đếm cỏ... 2 / - Hồi chuông chiêu mộ âm vang trong gió lạnh, mình vẫn ngồi đây nuối tiếc mộng xuân thời. Chiếc áo thư sinh đã hoen ố bụi đời. Con bỗng nhớ lời Cha dạy con từ thuở bé “ Phụ mẫu tại đường bất khả viễn du ”. Nay đời con như chiếc lá mùa Thu, đang phiêu bạc giữa bốn bề bão tố. Rồi lắm khi rũ áo phong sương trên gác trọ, để lặng nhìn xe ngựa cõi phồn hoa... 4 / - Khi con vừa bước chân lìa xa quê hương thì tuổi thanh xuân còn thắm tươi như hoa mộng. Rồi đến nay cuộc sống gian truân giữa thành đô hoa lệ khiến nên mái đầu xanh đã nhuộm trắng bụi... giang... hồ. Đường về quê cách trở mấy con đò. Còn đâu chí liệt oanh toan vá trời lấp biển, còn đâu những mảnh tình lãng mạn tự ngày xưa?+ “Giục phá thành sầu tu dũng tửu, Túy tử túy đảo sầu tử sầu”. Đường vào thôn chưa phai mùi khói đạn, mà quả tim tôi đã nứt rạn bao lần.+ 5 / - Con nghe trong tiếng chuông khuya có mùi trầm hương phảng phất, ngày giỗ của Cha con không thể quay về. Qua Lý Con Sáo - câu 4-10 Sầu dâng tràn lê thê Con hình dung những buổi sương mờ Cha ra đứng ngóng con đò. Chờ con về tròn câu hiếu nhi Bao tháng năm để Cha sầu bi. Rồi đến ngày lìa xa thế gian Cha cố níu hơi để mong chờ con. Ca trở về Vọng Cổ - Xề 32 Ơi! nghĩa cù lao con báo đáp chưa tròn. 6 / - Gà báo hiệu bình minh xao xác lá lìa cành tan tác dưới sương mai, hai mươi năm dâu biển đổi thay nhưng tâm trí vẫn hoài vọng chân trời quê cũ. Bến trúc giang trăng còn soi cổ độ, mà người Cha hiền đã khuất bóng ngàn dâu. Hỡi mấy chiếc chim ngàn nối cánh về đâu? cho tôi gởi đoạn sầu về bến cũ. Khi tôi ra đi thì ngập trời vang tiếng súng, mà hai mươi năm sau vẫn rền vang lửa đạn tơi bời. Cha ơi ! ngày giỗ của Cha con không được về quê, Con xin thắp nén hương lòng trong tâm tưởng. Mồ Cha cỏ phủ rêu mờ Con chẳng bao giờ đền đáp nghĩa cù lao.

ngày đó cha tôi mang tết về